Ngay sau đó, những tiếng xé gió truyền đến, người của Tào gia cũng đã xuất hiện.
Tào Hương Nhi vận một bộ võ phục bó sát màu xanh, bên ngoài khoác áo choàng, anh khí bức người. Tộc trưởng Tào Huyền Minh dung mạo trầm ổn, ánh mắt sáng rực như đuốc. Còn Đại trưởng lão Tào gia là một lão giả râu tóc bạc phơ, tay chống long đầu quải trượng, khí tức sâu như vực thẳm.
Vừa đáp xuống đất, ánh mắt ba người liền quét qua toàn trường. Tào Hương Nhi nhìn thấy ba người Trác gia, lông mày khẽ nhướng lên một cái rất khó nhận ra, lập tức truyền âm cho phụ thân:
“Trác gia quả nhiên không tầm thường, cả ba đều là Giả Anh, khí tức vô cùng ngưng thực.”




